Cuộc sống

Sau trận ốm, bà nội trợ quyết định bước ra khỏi guồng quay trách nhiệm

Suốt nhiều năm, chị Hồng Minh (45 tuổi) sống hết mình vì gia đình, gác lại sở thích cá nhân để chu toàn mọi thứ. Nhưng trận ốm khiến chị phải nằm bệnh viện dài ngày giúp chị nhận ra cuộc sống không chờ đợi ai.

Ảnh minh họa

Từ khi kết hôn, chị Minh tự nguyện lao vào công việc, cố gắng kiếm tiền để vun vén cho tổ ấm, chăm lo cho chồng, con. Các con ra đời rồi lớn lên, cuộc sống cuốn chị vào những trách nhiệm chẳng thể đong đếm.

Là người hát hay, múa giỏi nhưng mỗi lần ai đó rủ chị tham gia đội văn nghệ của thôn hay chương trình văn nghệ những dịp lễ trong năm, chị chỉ cười xòa từ chối với lý do: "Nhà nhiều việc lắm, chẳng có thời gian".

Chồng chị Minh càng không mặn mà với những hoạt động đó nên chị tự nhủ, gia đình là quan trọng nhất, còn nhiều thứ để quan tâm, lo toan hơn là những sở thích cá nhân.

Chị Minh dành hết tâm huyết để chăm sóc gia đình. Hàng ngày, chị tất bật với việc bếp núc, chợ búa, chăm lo từng bữa ăn cho cả nhà. Chị biến khu vườn, khoảnh ao của gia đình thành nơi nuôi thả gà vịt, phát triển kinh tế. Việc đồng áng cũng một tay chị lo toan.

Chị cũng trồng thêm nhiều loại rau củ để mang bán tại các phiên chợ, kiếm thêm thu nhập. Khi con cái trưởng thành, chị tiếp tục hỗ trợ trông nom, chăm sóc cháu nhỏ, giúp các con yên tâm đi làm mỗi ngày. Chưa khi nào chị Minh cho phép mình nghỉ ngơi thật sự.

Thế nhưng, trận ốm bất ngờ khiến chị phải nằm bệnh viện nhiều ngày. Lần đầu tiên trong đời, chị cảm nhận rõ sự mong manh của sức khỏe và thời gian.

Nhìn những người phụ nữ cùng phòng bệnh chia sẻ về niềm vui cuộc sống, chị tự hỏi: "Mình đã bao giờ thực sự sống cho mình chưa?". Trong những ngày dài trên giường bệnh, chị dần nhận ra rằng cuộc đời không chờ đợi ai.

Ra viện, chị Minh quyết định thay đổi. Không phải điều gì to tát, chị chỉ muốn được làm những điều mình yêu thích, những điều đã bị bỏ quên suốt bao năm. Chị tham gia đội văn nghệ thôn, tập aerobic với các chị em, rồi thử sức với môn bóng chuyền hơi.

Mỗi tối, chị thôi tất bật lo lắng đủ thứ việc không tên, dành cho bản thân khoảng thời gian hòa vào không khí rộn ràng của những người phụ nữ cùng sở thích. Ban đầu, chồng chị có chút không quen.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn vợ hát nhiều hơn trước, luôn nở nụ cười rạng rỡ mỗi khi rời khỏi nhà đến tập hát, múa cùng chị em trong thôn.

Thời gian đầu, chị Minh cảm thấy có chút lạ lẫm khi đặt bản thân lên trước hết như vậy. Nhưng rồi chị dần nhận ra niềm vui khi được hát, nhảy múa, khi cảm thấy cơ thể khỏe khoắn, hứng khởi hơn sau mỗi buổi tập.

Những người bạn trong đội văn nghệ trở thành nguồn động viên, giúp chị cảm thấy không đơn độc trong hành trình yêu thương chính mình.

Chị Minh vẫn chăm sóc gia đình nhưng khác ở chỗ, chị đã biết cách yêu thương bản thân mình hơn. Không còn là người phụ nữ chỉ biết đến bếp núc, đồng áng, chăn nuôi… chị Minh đã có những giây phút sống trọn vẹn với sở thích của mình. Bạn bè cũng mừng cho chị, họ bảo chị trông trẻ ra, vui vẻ và nhiều năng lượng hơn.

Hiểu được cuộc sống không chờ đợi ai, nếu cứ mãi đặt bản thân sau mọi thứ, đến một lúc, chị Minh sẽ chẳng còn cơ hội sống theo cách mình mong muốn. Bởi vậy, chị đã chọn cho mình lối đi khác, chọn con đường có cả gia đình, công việc và những niềm vui của riêng mình.

Mỗi lần tham gia biểu diễn văn nghệ hay tham gia trận bóng chuyền hơi cùng chị em trong thôn, chị Minh đã tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống, nơi chị yêu thương chính mình và yêu thương những người xung quanh một cách trọn vẹn.

Tác giả: Kim Anh

Nguồn tin: phunuvietnam.vn

BÀI MỚI ĐĂNG


TOP