![]() |
Bé gái 5 tuổi vẫn chưa biết rằng, người bố mà em thường xuyên hỏi bà đã rời |
Bố mất, mẹ bỏ đi biền biệt, Hà Vy sống lay lắt với bà nội tuổi đã 83 thường xuyên đau ốm.
Bé Nguyễn Thị Hà Vy (trú thôn 1, xã Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) mới lên năm, đôi mắt đen láy nhưng ánh lên nỗi buồn sớm hơn tuổi.
Bà nội Trần Thị Thảo năm nay đã 83 tuổi, lưng còng hẳn xuống vì tuổi già và bệnh tật. Trái tim bà yếu, huyết áp lên xuống thất thường, còn đôi đầu gối thoái hóa khiến bước đi của bà khập khiễng như người mất thăng bằng. Vậy mà suốt gần 4 năm nay, bà vẫn cố gắng sống để nuôi đứa cháu thơ bất hạnh đến tội nghiệp.
Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều trong cái nóng phả hầm hập. Cái nóng, oi bức khiến cụ bà thêm phờ phạc, mệt mỏi. Bà chịu đựng đủ mọi khó khăn, đã bao lần rơi nước mắt, bất chợt đứa cháu thơ lại khiến đôi mắt cụ cay xè bởi câu hỏi quen thuộc ngây thơ: “Bà ơi, sao các bạn con có cả bố lẫn mẹ, mà con chỉ có bà?”
![]() |
Bé gái 5 tuổi vẫn chưa biết rằng, người bố mà em thường xuyên hỏi bà đã rời xa em mãi mãi. |
Bà Thảo nghẹn lòng, bàn tay nhăn nheo run run vuốt tóc cháu: “Cháu ạ, bố con đi xa lắm rồi. Bố lên bầu trời để trông chừng hai bà cháu mình đó cháu”.
“Thế còn mẹ? Sao mẹ không về với con, bà? Con nhớ mẹ lắm”, giọng bé Vy bắt đầu nghẹn lại.
“Mẹ con… mẹ con đi làm ăn xa, con ạ. Mẹ còn lâu mới về”, bà Thảo bật khóc, nuốt nước mắt vào trong để tiếng nấc không bật ra.
Bé Hà Vy thông minh hơn tuổi, nó nhìn bà, rồi ôm chặt lấy cổ bà: “Nhưng con thấy cô hàng xóm bảo mẹ bỏ con đi từ khi con còn bé tí, bà ạ. Có phải mẹ không yêu con không, bà?”
![]() |
Mỗi lần Hà Vy nhắc đến bố mẹ là mỗi lần bà cháu gạt nước mắt trong vô vọng. |
Không thể kìm nén nổi, bà Thảo ôm cháu vào lòng, hai bà cháu khóc đến mệt rũ. Ngoài hiên, tiếng sấm sét báo giông, như thể trời cũng đang khóc thương cho phận người.
Căn bếp nghèo mỗi bữa chỉ có độc vài món ăn tạm bợ, con mắm, lát thịt thì hiếm hoi lắm mới có. Bà Thảo thường nhịn ăn để dành cho cháu, nhưng Hà Vy bé bỏng chẳng hiểu, cứ đẩy bát sang: “Bà ăn đi, con không đói. Bà ốm rồi phải ăn mới khỏe để ở với con”.
Đêm đêm, khi cơn đau tim của bà Thảo lại hành hạ, Vy lại thức, lấy bàn tay nhỏ xíu xoa xoa lên ngực bà: “Bà ơi, bà cố chịu khó. Bà đừng chết bỏ con một mình. Con sợ lắm”.
![]() |
Bé Hà Vy còn nhỏ nhưng đã biết thương yêu, động viên bà mỗi khi bà buồn, bà ốm đau. |
Bà Thảo cố gắng nhoẻn cười, nhưng nước mắt lại trào ra: “Bà không chết đâu cháu ạ. Bà còn phải sống để thấy con khôn lớn, để bà cho con đi học, để bà nuôi con thành người”.
Không có đồ chơi, không có quần áo mới, Vy chơi với những viên sỏi nhặt ngoài vườn, tưởng tượng chúng là những con búp bê xinh xắn. Thỉnh thoảng, lại hỏi bà: “Bà ơi, khi nào bố về? Bố có nhớ con không?”
![]() |
Điều khiến bà Thảo lo nhất là ở cái tuổi "gần đất xa trời" không biết bà có thể chăm sóc Hà Vy được bao lâu nữa. |
Mỗi lần như thế, bà Thảo lại quay mặt vào tường để lau nước mắt, bởi bà biết, con trai bà, bố của Vy, đã mãi mãi ra đi vì cơn đột quỵ khi mới ngoài 30 tuổi. Còn người mẹ trẻ kia, bỏ lại đứa con thơ dại, biệt tăm từ ngày đó đến giờ.
Sinh hoạt của hai bà cháu đạm bạc đến xót xa. Có bữa cơm chỉ có rau luộc, bà bảo Vy ăn rau để có vitamin, còn bà ăn nước rau còn lại. Vy dại khờ, cứ gắp rau mời bà, nụ cười non nớt làm lòng người lớn thắt lại.
Có lẽ điều day dứt nhất là bà Thảo không biết mình còn sống được bao lâu nữa. Người 83 tuổi, bệnh tật giày vò, bà chỉ mong có thể cầm cự đến khi Vy đủ lớn, đủ sức để tự lo cho mình. Còn Vy, đứa trẻ 5 tuổi, vẫn chưa hiểu hết được nỗi mất mát, vẫn ngây thơ hỏi: “Sao mẹ không về với con, bà nhỉ? Hay mẹ quên mất con rồi?”.
Thương 2 bà cháu thui thủi sớm hôm, người cô họ bên nội, chị gái của bố Vy từ Quảng Bình vượt hơn trăm cây số ra chăm nom. Ở tuổi 48, cũng chẳng dư giả gì, cô gác lại mọi việc trong nhà để ra lo bữa ăn, giấc ngủ, giặt giũ cho hai bà cháu. Cô bảo: “Thương quá anh ạ. Nội nó thì già yếu, cháu nó thì thơ dại. Cực chẳng đã chị phải rời gia đình ra chăm cho 2 bà cháu, mà cũng không thể ở mãi thế này được, không biết rồi bà cháu sẽ ra sao?”.
![]() |
Mỗi lần lên cơn đau tim, tăng huyết áp, bà Thảo lại phải nhờ đến sự chăm sóc của cháu gái nhỏ dại. |
Cuộc đời vốn dĩ không công bằng, nhưng nghịch cảnh dồn lên hai bà cháu thì thật quá nghiệt ngã. Một đứa trẻ mồ côi cha, mẹ bỏ rơi, một cụ già tuổi cao sức yếu, chẳng lẽ sinh mệnh chỉ còn biết trông chờ vào lòng trắc ẩn của những người qua đường?
Những ai may mắn được đọc những dòng này, nếu có thể, xin hãy dang rộng vòng tay để sưởi ấm một góc trời nhỏ bé, để bé Vy không còn phải hỏi những câu hỏi xé lòng: “Bà ơi, thế con có mẹ không?”
Mọi sự giúp đỡ bà cháu Nguyễn Thị Hà Vy xin gửi về: Văn phòng đại diện thường trú Báo Giáo dục và Thời đại khu vực Bắc Trung Bộ. Địa chỉ: Số 2, ngõ 5, đường Nguyễn Biểu, phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh. Hotline: 0913.473.217 Số tài khoản: 686605377999 - Ngân hàng Vietinbank Chi nhánh Hà Tĩnh. Nội dung chuyển khoản: MT70 |
Tác giả: Tiến Hiệp
Nguồn tin: giaoducthoidai.vn








